Thursday, September 24, 2015

THÁNG CHÍN, NHỚ

Tháng giỗ của nhạc sĩ Trần Đình Quân & nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng
Hai khuôn mặt độc đáo của Vân Chương Âm Nhạc Việt Nam hiện đại

Dù các Anh đã xa
nhưng tài hoa để lại
còn tươi đẹp mãi
tô thắm
cho Đời

Hẹn một ngày chúng ta sẽ với nhau.
Chắc chắn


từ trái qua: nhạc sĩ Trần Đình Quân, M Tiên, nđbn, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng
Cali 1993

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, September 21, 2015

TRUNG THU, GIỖ MẸ

con tuổi nhỏ bên sóng gầm tai họa
mẹ ngồi thương sông bên lở bên bồi
trắng cơ nghiệp là lưu đày xa lạ
bóng cò chiều bảng lảng bóng mây trôi

như đời mẹ chung thân cùng sông núi
giữa địa cầu sao nhẹ hẫng hai vai
năm châu đó ngọn đèn mù tăm tối
mạch đất ngầm cày xé cả tương lai



còn gió buốt một đời cha nặng nợ
quê nghèo trôi theo chú bác phiêu bồng
đầy cay nghiệt trong lòng cha người thợ
suốt bao thời quày quả mãi không xong

con khuất lấp cùng dặm mòn dâu bể
mẹ theo cha về với đất nghìn năm
còn di huấn là nụ cười ngạo nghễ
cho đời con bay lướt giữa xa xăm

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, September 14, 2015

Hồ Thị Nha Trang

thôi bây giờ thì hết rồi
anh đã cách biệt em
một sáng nào chuyến tàu rời bến
trên toa có kẻ độc hành thương nhớ rất xa

bây giờ thì hết rồi
bãi cát mịn màng thiếu dấu chân anh
ôi dấu chân em
dấu chân đơn độc lặng lờ

bây giờ thì hết rồi,
chúng mình không còn
cầm tay nhau
men theo ghềnh đá,
nỗi muộn phiền hãy khắc sâu vào đá nghe em

ơi nhớ thương nhớ thương đến bao giờ

đừng đi trên cát mịn một mình nghe em,
dấu chân
nhỏ bé của em
khiến
anh sợ hãi,
những dấu chân anh lang thang trong đời

em ôm mặt khóc thuở nào
một thuở nào đó rất xa
lời vỗ về của anh vụng dại
như sóng biển thì thầm thủy chung

em xỏa tóc cho mây trời thôi bay
cho hình hài anh quay về kết lại
để làm đẹp thuở hẹn hò mênh mang

thôi bây giờ thì hết rồi
cánh chim bạt ngàn bao giờ về tổ
tìm lại cội nguồn xưa mình yêu nhau

anh bây giờ thế đó
xin em thắp niềm tin trong mắt bụi mù
để làm đẹp thuở hẹn hò
rất xa

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Wednesday, September 9, 2015

Đứng Bóng

đã lưu lạc mòn gót giày bồng đảo
thì lênh đênh đành trọn kiếp giang hồ
khi đứng lại quá một đời mộng ảo
bóng hạ vàng an giấc giữa tiêu sơ

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Friday, September 4, 2015

Thư Mục NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

từ buổi đầu sáng tác
tôi đã rất trân quí chữ nghĩa của mình
cứ mổi lần hoàn tất chừng hai, ba chục bài
là tôi gom thành tập thơ
với nhan đề riêng
có vài tên còn nhớ như
hành trang, hư ngôn, cánh hạ, âm khúc, trên cành dã thảo...
nội dung chính của thời kỳ này là tình quê hương
thái độ trước nội chiến nam bắc lẫn vụng dại tuổi dậy thì

nhưng tác động thời thế đã khiến bản thảo thơ tôi biến mất
phần lớn do chiến tranh
và không ít đã thất tung theo tình nhân, bằng hữu

một số bài trong chặng này
vào đầu năm 1970
đã được tôi chọn để in Giã Từ Ân Phúc
tập thơ thực hiện chung với 2 người bạn là Miên Hành và Trần Huyền Thoại

đến năm 1971
tôi thu góp bản thảo còn sót từ 1964 đến 1968
để gom thành Tập Thơ Đầu
nhưng vì quá ít ỏi
nên về sau tôi đem số bản thảo này gộp với Còn Ưu Ái Còn
sáng tác giai đoạn 1968 - 1970

từ đó cho đến nay
đám con thơ tuần tự ra đời
có tên như sau

Tập Thơ Đầu (1964 - 1967)
Còn Ưu Ái Còn (1968 - 1970)
Từ Giã Ngày (1971)
Giữa Triền Hạn Reo (1972)
Thuở Hẹn Người (1972)
Sương Hạnh (1973)
Mùa Lá Xanh (1974)
Bình Minh Câm (1975)
Rừng Xanh (1976)
Vầng Thiên Thu (1976)
Ngày Ngó Xuống (1977 - 1979)
Ra Biển / Lưu Xứ (1980 - 1998)
Thầm Lặng Trời, Thầm Lặng Đất (tự truyện 1994 - 1995)
Ngàn Em (1999)

từ năm 1994
bản thảo được tồn trữ trong computer
không in ra để san định thành tập
rồi computer thay systems đổi font formats
thêm virus phá hoại
khiến cho bản thảo của tôi khốn đốn theo

tuy rất tỉnh táo giữa đời thường
nhưng tự thân tôi là thơ
tôi vẫn chạy vẫn viết theo cảm xúc

bài posted trên blog và facebook lẫn lộn giữa mới viết
hoặc đã viết cách đây 50 năm

trước như sau
cũ như mới
đều khởi sinh từ thần hồn tôi
nhất quán

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Saturday, August 29, 2015

VU LAN, TỘI MẸ

từ cha cạn nước thu bồn
theo con cụng bóng oan hồn lắt lay
mẹ liệt sĩ sầu heo may
đêm anh hùng tận ngày đầy ba hoa

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
------
nguồn của tấm hình: vnexpress.net

Sunday, August 23, 2015

E-Book BÌNH MINH CÂM

BÌNH MINH CÂM
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
E-BOOK (pdf)
ISBN: 978-0-9686001-4-6

Ấn bản điện tử BÌNH MINH CÂM căn cứ theo ấn bản do cơ sở Quê Mẹ Paris thực hiện 1985, phối hợp với bản thảo gốc năm 1975 của tác giả. Có bổ sung, hiệu đính. Mọi dị biệt từ những bản Bình Minh Câm đã lưu hành trước đây đều phải chuyển đổi, tuân theo bản này.

Lưu trữ tại Library and Archives Canada's Electronic Collections (Thư Viện Quốc Gia Canada).

Các bạn theo địa chỉ lưu trữ (link) bên dưới, bấm vào sẽ chuyển sang trang mới. Vui lòng đọc phần English bên trái rồi theo chỉ dẫn. Nếu không muốn thì đợi chừng 20 giây (hoặc lâu hơn, tùy thuộc tốc độ internet), BMC sẽ xuất hiện. Các bạn có thể đọc online, lấy xuống lưu giữ hoặc in ra giấy.

Chúc An Vui !

Đây là LINK của BMC từ Thư Viện Quốc Gia CANADA:

http://epe.lac-bac.gc.ca/100/200/300/batngan_duc_nguyen/binh_minh_cam/BINH-MINH-CAM_BATNGAN-DUC-NGUYEN.pdf






Tuesday, August 18, 2015

Trăng Mới

bữa nay ở nhà
dọn dẹp
cắt cỏ
hút bụi
chuẩn bị cho chuyến đi xa

trời nóng ghê gớm
anh bước vào
bước ra

cái gì đến
sẽ đến
cái gì qua
đã qua
hạnh phúc yêu thương
oan khiên thù hận
cũng rồi
như chuyến bay ta gặp nhau
đứt gánh

thương câu thơ thời nào
mưa đọng
thần trí em
bao dung đêm
sóng vỗ

anh và máy cắt cỏ
đồng hành
đồng ca
đồng đại

nham nháp nụ cười em
đẫm bờ lưng anh
ướt qua đai bụng
trần trần
hắt lên cần cổ em
phương kia
đông nam
đài hạ

anh
là em
là tủi thân
là nửa này hoan ái nửa kia
là mặt đất ban sơ
đôi ta

tội

dấy lên bầu ngực em
phong vân
đang chờ
viền môi anh phất phới

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, August 13, 2015

BUỔI ĐẦU

từ em đầu ngọn hoang sơ
từ anh hồn động bao giờ cho nguôi
tình đi mình có ngậm ngùi
giữa hun hút mộng giăng mười phương xa
thuở này môi ấm hoan ca
tầm xuân thuở nọ thôi già ước mơ
này em bóng vẫn hoen mờ
mưa ru sợi nhỏ ơ hờ đớn đau
thanh bình đã chết trong nhau
hờn oan dậy tự buổi đầu khói sương

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Friday, August 7, 2015

Cảm Xúc Tặng HỒNG NHAN TRI KỶ

em vẫn thế, vẫn dịu dàng thơ dại
dù đã tuổi năm mươi, hay tận hết đời người
anh vẫn thế, vẫn ngây ngô khờ dại
ngát lòng mình với hương sắc em tươi

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN