Monday, March 28, 2016

Tìm Nhau

ta tìm nhau như tìm từng cách trở
như người xưa ngậm ngãi tìm trầm
đời loạn lạc chỉ tìm ra nhung nhớ
cùng cơ hàn nuốt lấy nỗi thương tâm

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, March 24, 2016

TIỄN ĐƯA

chết thì nhẹ
buồn thương không nhẹ
người đã bên kia tịch lặng đời đời
sống cũng nhẹ
thân tình chẳng nhẹ
chia biệt chào theo sóng dậy trùng khơi

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, March 20, 2016

HUẾ MẬU THÂN 48 NĂM

độc tài toàn trị cọng sản có thể bôi xóa nhân tính
nhưng không thể bôi xóa lịch sử
lịch sử bất biến và sẽ là ngọn đèn chong cho thế hệ mai sau

đã 48 năm 
tai ương trôi qua 
nhưng oan khuất còn mãi
Huế với tru sát Mậu Thân
Huế vẫn đứng giữa bi hùng hoạn nạn

mời các bạn nghe bài hát như một sử ca Chuýện Một Chiếc Cầu Đã Gãy của Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng, dù đau nhưng vẫn đậm tình, qua giọng hát của Lily Doiron:


"mối thù chờ sang ngày nào
nối lại nhịp cầu
rửa hờn cho nhau"

rửa hờn chỉ cần nối lại nhịp cầu là giải quyết xong
rửa hờn chỉ cần bắt tay khoan thứ địch thủ đã bị mình đánh bại là đủ
rửa hờn chẳng cần phải lao trường tù đày cải tạo
rửa hờn chẳng cần phải chuyên chính vô sản đấu tranh giai cấp

hầu như ai cũng rõ điều này
chỉ trừ đám người cọng sản Việtnam đã mất lương tri

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

https://www.youtube.com/watch?v=4iFby3i8ud8

Saturday, March 19, 2016

Rượu Xuống Đời Thơm Ngát

thường ngày
sau khi xong việc nhà
tôi thảnh thơi
online gặp bạn bè
vui với mình đọc dăm trang sách
nghe vài khúc hát
có hứng thú
thì mở chai rượu với cái ly
độc ẩm

rượu vào
thần trí lâng lâng
đưa mắt nhìn quanh

tôi cảm nhận được hạnh phúc
hạnh phúc
chính là
niềm trống rổng
tôi an nhiên trong hơi thở của mình

hầu như mọi thứ đã phôi pha
tôi bỗng hiểu ra mình là một sinh thể
đã trôi qua địa cầu này
đã đậu xuống
như một bổn phận
rồi sau khi phải làm xong những trách vụ mà tạo hóa đặt để
(và giả như nếu ta vượt qua thử thách sống chết)
thì mình sẽ được tự do
được phóng thích trở lại
với hồn nhiên ban đầu
như khi mình đã chưa từng có mặt nơi đây

nhấm nháp
trong men rượu
tôi gặp được quá vãng

ơi bằng hữu ta
ơi tri kỷ ta
ơi hồng nhan ta
một thời
rượu tình tự
rượu bất nhân thống khổ
rượu hùng tráng hoang đàng
rượu tù tội giới nghiêm
rượu sa trường trận mạc
rượu lao động học tập cải tạo
rượu vượt biên
rượu lên đường
rượu ở lại
rượu chia biệt không có hẹn về

chúng ta đã miệt mài trong rượu
tưng bừng rộn rã,
nhưng tâm tư mỗi đứa
vẫn là một cõi riêng
vô cùng
quạnh hiu

sau cùng với tôi
chẳng có điều gì quan trọng ở trên cuộc đời này

tôi đã hiện diện như một lữ khách
với nhân giới
tôi chỉ là tên đồng hành
đồng hành nắng mưa
đồng hành sinh tử
cùng bước
chẳng có mục tiêu

và em
tình yêu anh
nơi tận cùng không trời không đất
chúng ta sẽ mãi mãi với nhau

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, March 17, 2016

E-Book GIỮA TRIỀN HẠN REO



NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
GIỮA TRIỀN HẠN REO 
(E-Book PDF)

ISBN: 978-0-9686001-7-7

Copyright © Nguyễn Đức Bạtngàn

Lưu Trữ Tại Library and Archives Canada (Thư Viện Quốc Gia Canada)

Các bạn có thể lấy xuống hoặc đọc online, theo đường dẫn (link) sau đây:

Wednesday, March 16, 2016

NGÀY CỦA EM (Mồng 8 Tháng 3)

là ngày của em là đời của mẹ
đè lên đôi vai đất nước ruộng đồng
ngày của em vươn theo lời của mẹ
quét bạo tàn tủi nhục khỏi non sông

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Friday, March 11, 2016

ĐÀ LẠT

sầu heo hút một phía này xứ sở
con chim nào đã bay trước đường bay
đi và đến vẫn nghìn lần bỡ ngỡ
hồn trong veo trăm ngấn gió phương này 

bờ cẩm nguyệt rủ ráng chiều đứng dậy
tình băn khoăn còn đẫm ướt mù sương
ngày tháng tận má hường em vẫn vậy
rồi cũng tàn phai theo vạn ngã đường 

sáng thức dậy trên đầu ta mưa đụng
mắt nhòe sương khơi nghẹn những u sầu
chân mười ngón hỏi bùn lầy rã rụng
thuở ngọt nồng nay đã bỏ về đâu 

từ thu biếc mất theo thời thịnh trị
anh và em thôi cắn má cụng đầu
từ xuân mộng khô dần trong ý vị
đã trườn mình cho kịp với sông sau

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, March 6, 2016

TỪ ÂN

dù tóc biếc nhưng lòng đâu dám nhận
vì còn hoài một bóng giữa thiên thu
tình trổi dậy theo muôn nghìn tủi hận
mưa còn không trong giọt nắng oan thù

người đứng lại thời gian đâu có biết
mắt dõi nhìn thân cũng tự tương thân
ta đứng lại bến bờ nao đã chết
trên môi em hôn đọng biết bao lần

đôi tay ấy vỗ đưa lời mềm mại
em chạy dài tóc dựng vẫn còn nguyên
là tuệ-kiếm vút ngang tình thơ dại
em đành thân theo cọng gió ưu phiền

vẫn cây cỏ mừng ta từ diệu vợi
em thì xa, ta biết thuở nào gần
như suối quạnh ôm mòn quanh đá đợi
như bao giờ còn vọng buốt từ ân

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, February 29, 2016

Chân Thường

nắng hôm này nắng hôm qua
nắng đầu truông nắng giang hà cung nghinh
nắng thay mùa nắng lung linh
nắng nằm nghiêng nắng động tình nắng reo
nắng hồng xuân nắng lên đèo
nắng buồn thu nắng ôm theo núi rừng
nắng hôn người nắng dưng dưng
đọng hồn mưa, nắng vang lừng giọng ru
nắng cơ hàn nắng vi vu
mùa mai sang đã bạt mù trên lưng

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, February 25, 2016

NỤ CƯỜI

thuở nhỏ,
dịp tết là niềm vui lớn,
quần áo mới
tiền mừng tuổi
và nhất là tha hồ tung tăng

thời gian cận tết,
tôi ôm chú gà đá của mình
đi kiếm đám gà trống của bà con chòm xóm
để thả nó xuống khiêu chiến,
đạp mổ lung tung,
cũng chẳng sao
vui tết mà

nhưng ít vui là tôi đã cho chú gà
chơi luôn những con gà trống
vốn dĩ là gà giống để làm phẩm vật cúng lễ đầu năm,
sau đó gia chủ sẽ mang cặp giò đi coi bói,
mong tìm biết gia vận của năm tới.

thế là tôi trở thành tên tội phạm,
có lúc mẹ đã phải đi đến nhiều nhà láng giềng
để xin lỗi và bồi thường,

vì phạm tội,
nên tôi phải bò lên bộ ngựa giữa nhà
nằm sấp xuống,
thấy tội nghiệp cho con trai,
mẹ năn nỉ cha,
thôi đi, để sau tết hãy tính,
cha lắc đầu,
qua tết sẽ quên,
hơn nữa tội của con không nhẹ,

thế là cha hạ roi xuống mông tôi
vừa quất vừa thị uy,
"đá này, gà này, gà này, đá này
ngày mai bảo mấy đứa giết gà nấu cháo"
tôi chỉ biết hu hu sau mỗi lằn roi....

có một năm,
hình như sáng mồng hai tết,
tôi đang chuẩn bị ôm gà đi quậy,
thì mẹ bảo
con theo mạ đi thăm bên ngoại,
tôi cụt hứng vùng vằng trả lời,
mạ, mình ở nhà đợi bà con bên ngoại qua thăm cũng được,
(tôi viện cớ thoái thác để được ở nhà ôm gà đi chơi)

mẹ nhìn tôi từ tốn,
con ơi, muốn bà con đến thăm mình
thì mình nên đi thăm người ta trước,
tôi chỉ biết vâng lời,
rồi lẳng lặng phụ giúp mẹ mang quà tết
bực bội bước theo,

rồi tôi lớn khôn
học tập xa nhà
tình cờ trong giờ anh văn,
có một bài về giao tế thư từ,
trong đoạn văn có nói
nếu mình muốn nhận được thư
thì trước tiên mình phải gửi thư đi.

khi đó tôi đã xao động,
thốt nhớ lời của mẹ từ cái tết năm nào.

ngẫu nhiên chăng
trùng hợp chăng
mẹ tôi xuất thân từ làng quê nghèo
và chẳng bao giờ đi học,

dần dần tôi nhận ra,
là con người bất cứ ở đâu,
nếu có tấm lòng bất chấp vô ngại
thì cách ứng xử hầu như giống nhau,
là luôn nở nụ cười,
và mở vòng tay của mình ra trước.

mẹ ơi,
con vẫn nhớ lời mẹ,
vẫn hành xử theo lời mẹ,
dù đôi khi
cũng chẳng dễ dàng gì

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN