Wednesday, September 27, 2017

KHI LÊN ĐƯỜNG

khi con lên đường là không còn gì cả
khi con lên đường lòng mẹ có vui
quê hương đó ngút trời bom đạn réo
trong tim con nước mắt lớn theo người
khi con lên đường còn gì để lại
muối trong thân cha mặn chát gầm đời
khi con lên đường cũng đầy thương nhớ
với sa trường cũng cay xé khôn nguôi
cũng mòn mỏi theo trong lần mẹ đợi
như ngày xưa cha chinh chiến trên ngàn
con lớn khôn theo cha ngày cũ
bão trong lòng không ngăn nỗi gian nan
khi anh lên đường em còn hờn giận
rồi biên cương ải vắng cũng đành
thời loạn tặc anh đi làm chiến sĩ
giữa tình người tình đất nước chia ngăn
với lịch sử là ngày sau thức dậy
em ngắm nôi hồng như mẹ ngày xưa
hãy nói về bình yên như bầu sữa ngọt
trong tình yêu không dấu tích hận thù
khi anh lên đường là mai sau nhìn lại
có ngậm ngùi em cũng hãy dưng dưng
bóng lá em là sầu đưa quán chợ
trên vai anh là đất nước tang bồng
khi lên đường là thôi bao giờ hẹn ước
mẹ mòn thân trông mắt hạc hao gầy
quê quán cũ theo mây chiều xuống thấp
xác thân mình như trái phá đâu đây
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
(1971)

Wednesday, September 20, 2017

HIỆN THÂN

bay trên trời cao con chim nào mang buồn dưới cánh xuống đó mà chờ em còn hay không bầy dơi đen đập cánh sau vườn khi buổi chiều tràn về theo dòng thủy hư một bài thơ bỏ dở viết chưa hết giấy đã cạn nguồn anh biết làm gì cho mạch sống hôm nay khi người ta cần gạo ăn mà không cần cày cuốc người nông phu ôm mặt chạy về thành đón nhận ngại ngùng bát cơm mang mùi nhạt nhẽo quê hương ta cằn khô xóm làng ta lở loét cha bầm máu thù hằn mẹ khóc hoài chưa hết chị hãm hiếp tình nghi ôi em thơ giờ máu đổ trên vai cơ hồ đã nặng ruộng đồng bơ vơ cỏ cháy tị hiềm anh bước đi nhắm mắt, an thân cõi đời này trên phố phường lạ mặt nắng trở giấc chìm hiu hắt rưng rưng bay qua trời thiên lý chở trong lòng bát ngát hương rừng ngọt ngào xanh thủy triều biển dậy khi đổi đời em có theo không giữa bạo hành mù mờ dáng thú ta cắn nát bạn bè, cắn nát anh em cắn nát niềm tin huy hoàng như ấu thơ phản phúc chào mừng người nông phu chạy về thành biết gửi gắm gì cho cuốc cày ở lại ai vui bằng đàn trâu tự do mở ra đời đích thực giờ máu đổ trên vai cơ hồ đã nặng lửa reo vui trong đêm bạo tàn tôi xa mờ nhân dạng cành hoa nào làm gãy tuổi xuân em NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN




Wednesday, September 13, 2017

GIÃ TỪ ÂN PHÚC

mai tôi đi nghe khung trời mùa hạ
nắng hanh vàng về chết giữa thinh không
tôi vào mây làm hẹn hò thật lạ
đời em trôi như nhịp nước xuôi dòng


mai tôi giã từ nghe trời mùa hạ
gửi hẹn thề cho cánh gió trên cao
tình chết ngày xưa bây giờ mấy ngã
vườn chung thân xin mở lối tôi vào


mai xa xôi rồi phải không mùa hạ
còn sợi tóc nào trong nắng hoang sơ
trả lại cho cây xanh màu đọt lá
tình chết trong tôi không biết bao giờ


còn màu nắng nào vàng phai trong mắt
còn ân tình nào để lại cho em
có trong tôi một tình cờ vuột mất
dáng em xưa về thoáng hiện êm đềm


tôi còn những gì với đời tội lỗi
nắng bỗng rưng rưng gục xuống nguyện cầu
mai ra đi rồi biết gì sám hối
hồn cũng mỏi mòn nhỉ giọt đêm thâu


NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN 

Thursday, September 7, 2017

CON RỒNG CHÁU TIÊN

tình hình thế giới trong thời gian này
cực kỳ biến động
gió bão đại tây dương ập vào đông nam nước Mỹ 
khủng bố châu Âu
hạt nhân Bắc Hàn
phe này phe kia
đối đầu đe dọa một còn một mất

hận thù
thương yêu
tương trợ
truy sát
là mệnh đề tất yếu của nhân giới
mạnh được yếu thua là thường tình thế gian

hữu nhân hay bất nhân chỉ là cái vòng lẩn quẩn
tùy thuộc vào vị trí của chúng sinh
tốt bên này sẽ là xấu bên kia
và ngược lại

tôi hiểu thế
đã rốt ráo như thế
nhưng vẫn chạnh lòng khi nghĩ về xứ sở

thiên hạ tranh thắng tranh cường vì họ đều là dị chủng
còn VN chúng ta là đồng bào đồng chủng cũng đang "vô tư" hành hạ lẫn nhau.

chúng ta cứ đổ thừa cho cơ chế
cho chủ nghĩa cọng sản tha hóa
dĩ nhiên điều này chẳng hề sai

nhưng xa hơn
sâu hơn
chúng ta hãy soi rọi căn cơ căn cốt của chính mình
máu huyết của dân tộc đã chứa những thành tố (DNA) gì
mà khiến cho khi gặp phải chủ nghĩa cọng sản 
thì những điều xấu xa
đã nhanh chóng sinh sôi nẩy nở 
như muỗi mòng với ao tù nước đọng

chúng ta đã rất tự hào
là dòng giống Tiên Rồng
và nếu điều này khả thi
thì căn cước của chúng ta đã thiếu vắng "tính người" 

phải chặng đây chính là hệ lụy mà cả dân tộc VN bây giờ phải gánh chịu
!

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
(khi ở công viên & tả hữu Hồ Lô 
Sept 4th, 2017)

Sunday, September 3, 2017

GIẶC VÀO BIỂN ĐÔNG

giặc vào Biển Đông ngụy quyền (việt cọng) im tiếng hồn thiêng núi sông bi hùng hiển hiện --- Xin chép lại bài thơ của Lý Thường Kiệt 南國山河南帝居,Nam quốc sơn hà Nam đế cư, 截然定分在天書。Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. 如何逆虜來侵犯,Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, 汝等行看取敗虛。Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư và bản dịch mà tôi thuộc lòng từ thơ ấu: sông núi nước Nam, vua Nam coi rành rành định phận tại sách trời cớ sao lũ giặc qua xâm phạm bây sẽ tan tành chết sạch toi



Thursday, August 31, 2017

Monday, August 28, 2017

Ở GHỀNH RÁNG VỚI HÀN MẶC TỬ

biển xanh mộ cũng theo chiều
cành hoang ngã lụy tiên kiều ý xưa
mộng cầm em đã về chưa
tóc mai đắp đổi hương thừa trăm năm

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, August 21, 2017

CHÚT LAO XAO (về chữ nghĩa của NĐBN)

sáng tác của tôi đã trôi nổi bao nhiêu năm

"lời chê" khá nhiều
nào là
rổn rảng lung tung
làm dáng sáo ngữ
tối nghĩa vô hồn
du côn khinh bạc
khó đọc khó hiểu
viết như thế là hỏng
phảng phất kẻ này kẻ kia
(lắm khi những "kẻ kia kẻ này" đã viết sau tôi
hoặc lấy trộm chữ nghĩa & ý tưởng của tôi mà họ quên ghi chú thích)

"tiếng khen" không ít
nào là
trau chuốt tài hoa
phù thủy ngôn ngữ
ngạo nghễ ngất trời
một mình một cõi
dào dạt trường giang
sang trọng quí hiếm
lột thoát vô biên

tôi thanh thản đón nhận
tri ân cả hai hình thái
coi đó là tặng phẩm của đời
và cũng chẳng hề cân nhắc so đo

bởi vì
tôi biết tôi
đã và đang làm gì
sẽ đến đâu về đâu

hơn nữa
thời gian
nhân tính
mới là phán quan
chính xác
trung thực nhất

nếu sáng tác của tôi
vượt qua thử thách này
thì sẽ tồn tại
sẽ giá trị

nếu không thì vứt đi
chẳng có gì để nói

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
(trích Chữ Nghĩa Tôi)

Tuesday, August 15, 2017

PHẠM HẦU (1920 - 1944)





















ông sống chỉ 24 năm
nhưng đã dạt dào muôn kiếp
"đưa tay ta vẫy ngoài vô tận
chẳng biết xa lòng có những ai"

bất biến không như
tình vô sở trú

ta chờ ai
ai chờ ta

thời niên thiếu
mỗi lần đến ngũ hành sơn
trèo lên tầng tầng dốc đá
tôi bước qua vọng đài
ngóng theo
thái bình dương nhấp nhô ngoài khơi xa
ngay giữa thời khắc đó
nỗi niềm Phạm Hầu đã bật lên như bạn bè tri kỷ

vọng hải đài
vọng thiên đài
vọng nhân đài
để rồi sẽ là cửu tuyền đài
hảo vọng

Nguyễn Đức Bạtngàn (2001)

---

Thơ PHẠM HẦU

VỌNG HẢI ĐÀI

Chẳng biết trong lòng ghi những ai
Thềm son từng dội gót vân hài.
Hỡi ơi người chỉ là du khách
Giây phút dừng chân vọng hải đài.

Cơn gió nào lên có một chiều
Ai ngờ thổi tạt mối tình kiêu
Tháng ngày đi rước tương tư lại
Làm rã chân thành sắp sửa xiêu.

Trống trải trên đài du khách qua
Mây ngày vơ vẩn, gió đêm là
Muôn đời e hãy còn vương vấn
Một sắc không bờ trên biển xa.

Lòng xiêu xiêu, hồn nức hương mai,
Rạng đông về thức giấc hoa nhài.
Đưa tay ta vẫy ngoài vô tận
Chẳng biết xa lòng có những ai

PHẠM HẦU


Wednesday, August 9, 2017

Tư Liệu BÌNH MINH CÂM

photocopy 1 trang nhật ký 
trích làm "Bài Tựa Lúc Hoàn Thành" của tập thơ BMC

"ở đây, thơ chưa một lần thống khổ, thơ chưa một lần hân hoan. từ sợi khói chiều đã tan màu sắc không. đã tan và bay theo vạn tầm nhìn của định mệnh. vì thế, ở trên và ở trước mọi ý nghĩ, thơ bao giờ cũng vẫn là thức không."
-