Saturday, August 29, 2015

VU LAN, TỘI MẸ

từ cha cạn nước thu bồn
theo con cụng bóng oan hồn lắt lay
mẹ liệt sĩ sầu heo may
đêm anh hùng tận ngày đầy ba hoa

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
------
nguồn của tấm hình: vnexpress.net

Sunday, August 23, 2015

E-Book BÌNH MINH CÂM

BÌNH MINH CÂM
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
E-BOOK (pdf)
ISBN: 978-0-9686001-4-6

Ấn bản điện tử BÌNH MINH CÂM căn cứ theo ấn bản do cơ sở Quê Mẹ Paris thực hiện 1985, phối hợp với bản thảo gốc năm 1975 của tác giả. Có bổ sung, hiệu đính. Mọi dị biệt từ những bản Bình Minh Câm đã lưu hành trước đây đều phải chuyển đổi, tuân theo bản này.

Lưu trữ tại Library and Archives Canada's Electronic Collections (Thư Viện Quốc Gia Canada).

Các bạn theo địa chỉ lưu trữ (link) bên dưới, bấm vào sẽ chuyển sang trang mới. Vui lòng đọc phần English bên trái rồi theo chỉ dẫn. Nếu không muốn thì đợi chừng 20 giây (hoặc lâu hơn, tùy thuộc tốc độ internet), BMC sẽ xuất hiện. Các bạn có thể đọc online, lấy xuống lưu giữ hoặc in ra giấy.

Chúc An Vui !

Đây là LINK của BMC từ Thư Viện Quốc Gia CANADA:

http://epe.lac-bac.gc.ca/100/200/300/batngan_duc_nguyen/binh_minh_cam/BINH-MINH-CAM_BATNGAN-DUC-NGUYEN.pdf






Tuesday, August 18, 2015

Trăng Mới

bữa nay ở nhà
dọn dẹp
cắt cỏ
hút bụi
chuẩn bị cho chuyến đi xa

trời nóng ghê gớm
anh bước vào
bước ra

cái gì đến
sẽ đến
cái gì qua
đã qua
hạnh phúc yêu thương
oan khiên thù hận
cũng rồi
như chuyến bay ta gặp nhau
đứt gánh

thương câu thơ thời nào
mưa đọng
thần trí em
bao dung đêm
sóng vỗ

anh và máy cắt cỏ
đồng hành
đồng ca
đồng đại

nham nháp nụ cười em
đẫm bờ lưng anh
ướt qua đai bụng
trần trần
hắt lên cần cổ em
phương kia
đông nam
đài hạ

anh
là em
là tủi thân
là nửa này hoan ái nửa kia
là mặt đất ban sơ
đôi ta

tội

dấy lên bầu ngực em
phong vân
đang chờ
viền môi anh phất phới

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, August 13, 2015

BUỔI ĐẦU

từ em đầu ngọn hoang sơ
từ anh hồn động bao giờ cho nguôi
tình đi mình có ngậm ngùi
giữa hun hút mộng giăng mười phương xa
thuở này môi ấm hoan ca
tầm xuân thuở nọ thôi già ước mơ
này em bóng vẫn hoen mờ
mưa ru sợi nhỏ ơ hờ đớn đau
thanh bình đã chết trong nhau
hờn oan dậy tự buổi đầu khói sương

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Friday, August 7, 2015

Cảm Xúc Tặng HỒNG NHAN TRI KỶ

em vẫn thế, vẫn dịu dàng thơ dại
dù đã tuổi năm mươi, hay tận hết đời người
anh vẫn thế, vẫn ngây ngô khờ dại
ngát lòng mình với hương sắc em tươi

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, August 2, 2015

Buốt Hạnh

bất hạnh em tạc cho ta vòng hoa đỏ
vùi dưới hân hoan cùng với nhịp đất trời
dù ái ngại từ nay em cũng rõ
buổi lên đường trôi hết thuở vui chơi

tình vời vợi bặt mù luôn buổi ấy
đời riêng ta còn sừng sững không phai
hoài niệm cũ khi về em nhớ lấy
ngọn đàn xưa ru với gót trang đài

đời lồng lộng ví dù như ngăn cách
đang mỏi mòn theo se thắt ai đưa
còn một phía dậy một trời lữ khách
hẹn mai về núp bóng giữa ngàn xưa

tóc trăm sợi còn sợi dài sợi ngắn
tình trăm phương biết ngủ ở phương nào
ngày hành khất ngậm mòn hơi ngọt đắng
chút hương thề lành lạnh giữa chiêm bao

em hãy ngủ với mình em yêu dấu
rất êm đềm theo ngọn cỏ xanh xuân
đừng gọi với nghìn trùng kia có thấu
hãy hôn mình như đốm lửa thanh tân

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Wednesday, July 29, 2015

Trăng Trên Đầu Cố Quận

núi sông thì mềm như trăng lu
soi gương hoa vời vợi
đừng đi đâu xa vì biên giới đã hiện rõ
giữa
đường trăng
từ lịch sử
trăm tiếng gầm
vang dội
là lời hứa thật đầy cho những
cách ngăn

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Friday, July 24, 2015

Sớm Mai

em về gọi giữa trời khuya
có sao với bóng đang lìa thân nhau
em về trọn giữa nghìn sau
có anh với hạ phai nhầu tiếng kinh
em về hẹn giữa bình minh
đầu môi đã ngậm tiền trình không xa
em về mộng giữa ngàn hoa
vòng chân chim bỗng chan hòa trong anh

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, July 20, 2015

Nhật Ký Biển

1
ta từng nghe tiếng khóc đầu tiên của trẻ chào đời
âm thanh ấy đưa mẹ cha vào hạnh phúc
mầm sống bùng lên thôi thúc
hân hoan chào đón cuộc đời vui
cũng như ta bao lần nghe tiếng nấc nổi trôi
của ly biệt thường tình cuộc sống
dẫu tàn lạnh nhưng còn hơi ấm
nối dài cho cuộc đời sau

2
nhưng có tiếng khóc nào oan nghiệt thương đau
đêm vượt thoát đụng đầu đen tối
biển thì lặng câm em thì đói
chập chùng
sợ hãi
mù tăm
một lũ thú mặt người ngốn ngáo vây quanh
cướp, hãm hiếp, tan tành, hăm hở
cướp hãm hiếp cuồng điên man rợ

3
em tự lòng mình đã chết tuổi hai mươi
là tự đời nhau
khô héo
nụ cười
tự buổi ra đi nhà tan
nước mất
tự cuộc sống không còn sự thật
vững niềm tin em ơi
vẫn ngọn cờ quê hương trong lòng phất phới
giữ niềm tin ta bước tới
dù trái tim người còn đỏ thắm hay không
dù trái tim người đã phục sẵn gai chông

4
này ngọn gió ru dùm ta con sóng vỗ
này ngọn gió dỗ dùm ta cơn thịnh nộ
bát ngát một triều thanh âm
an bình nào đã trốn chạy từ tâm
thuở đất nước thanh bình ru em mới lớn
giờ rũ liệt cả mặt trời buổi sáng
hận thù nào dồn tụ giữa phong ba
vết tích nào hằn từ bão tố đêm qua

5
này giọt muối nuôi dùm em cừu hận
này giọt muối thu dùm em oan thù cùng tận
tự do đầu tiên, tự do thú vật giữa con người
cướp biển
bạo hành
súc vật
đi tìm tự do, chói lòa sự thật
sự thật
rùng mình
ghê tởm
hỡi năm châu
bài học bây giờ và cho cả mai sau

6
hãy bình tâm đi em dù còn lắm nỗi thương đau
đang chào đón con đường đi trước mắt
là hạt gạo cắn đôi đêm quê nhà se thắt
đất nước thống nhất rồi nhưng mãi ngăn chia
mẹ còn chong đèn tăm tối phương kia
cha và anh còng lưng rừng thẳm
giữa ngợi ca ngụy hình tội ác
hòa bình hạnh phúc muôn năm

7
đường ta đi còn mù mịt xa xăm
hỡi nhân loại mỏi mòn kia có biết
dẫu cách biệt quê nhà nhưng chưa hết
hẹn ngày về mưa gió sẽ tan đi

8
sao giữa lòng mình còn lắm nỗi phân ly
đêm hiu quạnh
đoạn lìa rồi, Tổ quốc
ở lại đó ai còn ai mất
vọng hoài một ánh sao khuya
gươm thiêng mài trong mắt mẹ tự nghìn khuya
mất đất nước con phải dành lại nước
triệu sinh mệnh họp thành ngọn đuốc
rực hồng lịch sử uy nghi

9
thôi từ nay em là bóng vạc thiên di
mang máu nóng của nghìn đời
chim Lạc
hồn vẫn nuối núi sông dù phiêu dạt
với tự do tỏa rộng vô cùng

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN
Indonesia, 1979

Friday, July 17, 2015

Mười Thương

một thương nắng ngủ trên đầu
hai thương thầm chuyện trầu cau một lần
ba thương đứng giữa phong trần
bốn thương giọng hát chia phần cheo leo
năm thương bóng rụng ngang đèo
sáu thương tàn tạ mái chèo vô tăm
bảy thương tìm chỗ em nằm
tám thương dâu trọn nghĩa tằm mai sau
chín thương cùng tội phiền đau
rồi mai hạ trắng đổi màu sương thu
mười thương yêu dấu hư phù
nghìn sau mộng có đền bù cho nhau

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN