Monday, June 18, 2018

CỬA BIỂN GÀNH HÀO, 19 Tháng Sáu 1979

kiến nghĩa bất vi
uất trào
bạc liêu ơi
nợ kêu gào cuồng đau

đành thôi vá mộng lên tàu
tủi bông điệp đỏ rực màu mông lung

đêm hoài lang
ngày
não nùng
lắt lay bãi cạn nuối trùng khơi xa

gành hào mặn chát phù sa
chia tay tắt tiếng sơn hà sau lưng

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, June 4, 2018

99 NĂM

chuyên chính Việtcọng (VC) chỉ biết bảo vệ quyền lợi giai cấp
tổ quốc dân tộc nhân dân chỉ là chiêu bài

vì sống còn của đảng VC
bọn họ đã không từ một thủ đoạn nào
kể cả chuyện bán nước cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc
(như tên đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã xác quyết:
mất đảng là mất tất cả)

thường tình thế gian
nơi ẩn trú của sinh linh
giống nòi nào cũng có thiên tính
tự tranh đấu để bảo vệ sự sống còn của chính mình

riêng đảng ngụy quyền VC ngoại lệ
đám này chỉ biết miếng ăn
và quyền lợi giai cấp hiện hữu
sẵn sàng thí bỏ tổ quốc dân tộc nhân dân

nhượng đất đai cho bên ngoài mở đặc khu tô giới
là bước đường cùng của một chế độ
bắt buộc phải nhận chịu sau bị kẻ thù trấn áp
để mong được tồn tại
(nhìn lịch sử của nhà Thanh bên Tàu thì rõ)

hơn 80 năm nộ lệ thực dân dân Pháp là một thời kỳ dài
nhưng vẫn ngắn nếu so với chuyện VC mưu toan
bán những phần đất chiến lược cho Tàu đến 99 năm.

vì muốn minh chứng thân phận tay sai với Tàucọng
(theo mật ước Thành Đô)
VC đã & đang rước voi về giày xéo mã tổ
phản động với lịch sử
thì con đường diệt vong với bọn này sẽ không xa

vận nước sẽ quang phục
nhân nhân VN sẽ vùng lên

tôi tin thế
và sẽ luôn như thế

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN


Thursday, May 24, 2018

VỀ VỚI VÔ CÙNG

ánh mắt đó bây giờ xin trả lại
cho vàng son của dáng dấp thơ ngây
tôi buồn lắm trong tháng ngày hiện tại
ôi vì em nên thân xác đọa đày
chừ về đó em buồn không hở thỏ
có bao giờ đoái tưởng nhớ thương tôi
hay cũng lãng quên trong ngày tháng đó
ép tình mình vào ký ức xa xôi
nhớ làm sao cả khung trời hò hẹn
vàng chiều nao em đẹp dáng hoang đường
tình rụng xuống trôi theo dòng nước muộn
đi xa rồi còn ngoái lại rất thương
giờ kết tóc em bay theo làn gió
tôi cũng buồn nên trải cánh theo mây
tình sống lại như ngày xưa gắn bó
ôm nhau đùa trong nắng đổ hây hây
tình réo gọi như những lần em khóc
tình u buồn trong hờn dỗi tôi mưa
ngồi tưởng nhớ những lần em đã đến
ôi vòng tay siết chặt mấy cho vừa
tình hấp hối tôi là người ở lại
cất bây giờ làm tinh huyết mai sau
nhìn dáng em cúi đầu, tôi không nói
thôi hết rồi chiều xám đã buông mau
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, May 13, 2018

ĐÊM BẠC

ngỡ rằng chết ngỡ rằng xa
ngờ đâu trong mộng em là tủi thân

ngỡ sương khói ngỡ phù vân
ngờ đâu em vọng lại lần thủy chung

đèn khêu ký ức bập bùng
phương kia đêm bạc xin cùng với nhau

thề bồi hãy hết cơn đau
ngày mai tóc rạng lên màu máu khô

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, May 3, 2018

CỬU LONG

đất ngập mặn 
theo trước Tiền sau Hậu
chín nhánh sa mưa 
nước lớn không về
lục bình trôi 
tội tình qua với bậu
thất lạc rồi
đâu hương lửa hồn quê

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, April 23, 2018

TRÊN NGỌN CỜ BAY

giữa bàn tay đã ngụy hình biên giới
hằn sâu không phai
trong chiều chợt nhớ lại rằng có thời em khóc
nhớ lại huy hoàng thời vụng dại bay qua
anh làm thơ bằng máu mình
giữa muôn ngàn phản phúc
quá hồn nhiên trong nỗi tị hiềm
và mai em ngủ muộn đến trường chim hót
sách vở trên tay ca hát yên lành
anh còn súng đạn hận thù xa lạ
một thời nồng nàn sưởi ấm cây khô
trí tưởng anh bay qua chiều nặng hạt
trời hoang vu đày ải linh hồn
khi nằm xuống biết có về địa ngục
hay cửa tù giam trá ngụy thiên đàng
khi quay lưng thì không còn đằng sau
thật nhẹ nhàng đường đi đằng trước
mũi súng thù trên ngọn cờ bay
những tập thể anh họp lại khu vườn cô độc
những tập thể anh điêu đứng tháng ngày
khi trở về thì xóm làng hiu quạnh
anh bỏ quên mình tự đáy phôi pha
mạ non mọc trong anh tình gai độc
bắt tay từ giã em chần chờ
nhưng vội vàng muốn khóc
bắt tay từ giã em bằng ấu thơ anh lạc loài quá khứ
mắt rất ngoan đầy cả linh hồn
mắt ngày xưa anh đậu xuống hai chân
xin gửi gió về cho em nụ hôn này vội vã
còn tương lai sớm mai xin đừng thức dậy
bé thơ buông mùng tóc thả thương yêu
trong cửa sổ vườn hồng em thức dậy
chắp vá ngày hôm sau cho đến mai này
ngày xuôi ngược anh tan thành biển lớn
em bình yên đừng tưởng chuyện sông hồ
còn sóng gió đọng châu thân muôn phần đày ải
và hôm sau ngồi ôm con tiếng hát xa vời
lá có rụng cũng mặc trời buồn bã
còn nhớ thương cây xin hãy
an phần
em có tủi xin hãy chờ thuở khác
để có anh về
cầm mộng
đong
đưa
còn lại đó an vui của người ở lại
đừng xót thương vì cũng chỉ thường tình
sông nước cũ còn ngăn chia hai vùng sông núi
một phần mình và
một
nửa
anh em
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN 

Friday, April 13, 2018

ĐÊM QUA SÔNG NHỚ NGUYỄN DU

lời lận đận đang đùn theo mỗi bước
đêm dạt mù như những giọt trăng châu
người oán hận nào tài hoa buổi trước
nước trăm nguồn ai biết được nông sâu
sương với muối nở bao vầng thạch bích
trời quê hương chìm với đất quê hương
thân gió bụi vẫn xoáy mòn đất trích
người qua đây sao nghẹn tiếng con đường

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Tuesday, April 3, 2018

KHUÔN MẶT THÁNG TƯ


ta vận hành theo phù du của trái tim ta
ta trôi theo bào ảnh sớm chiều hệ lụy
những ngã hai ngã ba ngã tư ngã năm
ngã nào cũng cuồng quay túy lúy

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, March 19, 2018

TRẦN VẤN LỆ: THƯ BẤT TẬN NGÔN






Tôi không thể nào nói dối lòng tôi:  Hôm nay, ngày 7 tháng 3 năm 2018, ngày ở Mỹ, là Ngày Hạnh Phúc của tôi!  Tôi vừa nhận được tập thơ Hư Ảo Tôi do nhà Tương Tri xuất bản.

Đây là một tập thơ, không phải tuyển tập, in hai trăm bài thơ của trên một trăm tác giả từng cộng tác với website tuongtri.com sáu năm qua…

Bài nào trong tập này cũng làm tôi xúc động một cách chân thành, kể cả hai bài của tôi.  Tôi hãnh diện vì tôi có góp mặt trong tập thơ chung gồm nhiều tác giả.  Tôi cũng hãnh diện, tức ngước mặt lên, tôi không muốn nước mắt tôi chảy xuống…sao bài thơ nào của ai cũng hay – Hay Thật Sự.  Người ta không nói tiếng người bằng Cái Miệng, mà người ta nói tiếng người bằng Tiếng Trái Tim của người ta, của người mình, đập.  Nghe nó thơ thơ thơ…giống như tiếng chuông Chùa, boong boong boong…

Tôi định viết một cái email gửi tới Tôn Nữ Thu Dung, bà chủ của website tuongtri.com nói lời Cảm Ơn Đã Nhận Được Sách, nhưng tôi thấy mình làm thế là mình”vô tư” quá.  Tương tri là người “thấu cảm” người, nói lời nào là móc “ruột gan” mình ra, là những lời “tâm phúc”; Tâm là lòng dạ, là trái tim, phúc là ruột rà, là cái bụng chứa thức ăn, nói chung;  là nơi cưu mang đứa con của người đàn bà, nói…cách riêng có-mắc-cỡ-ít-nhiều…Nói gì mà đừng vị nể, nói gì mà thật ngang bằng, thật dân chủ thì mới nên nói.  Nói như Trương Tử Kỳ nói với Thúc Bá Nha…rồi làm như Thúc Bá Nha đập vỡ cây đàn vì Trương Tử Kỳ chết.  Nói gì để ai cũng biết đó là Tri Âm, đó là Tri Kỷ…là Tương Tri!  Nói và Làm như tươngtri.com đã…nói thầm và làm công khai:  không quên ai đã cùng mình một lộ trình, tập họp tâm tư của từng “đồng chí” in thành một kỷ vật…không phải cái nạng gỗ, cái băng ca, cái trực thăng, cái xe hồng thập tự, cái võng hai người khiêng…mà là một cuốn sách đẹp!  Người đẹp, đẹp nhất là Hoa Hậu, sách đẹp, đẹp nhất…là cái gì đó Có Như Không, Không mà là Có, đó là Hư Ảo Tôi!  Trịnh Y Thư có một tác phẩm ngồ ngộ, Phế Tích Của Hư Ảo.  Thơ cũng là hư ảo…Những gì còn lại sau cuộc chiến Việt Nam…đều là phế tích…hư ảo là lòng ta tha thứ, trước hết cho ta…vì ta có một thời gian dài hư quá, làm cho nước mất, làm cho nhà tan, làm cho…bốn biển chật lại thành một cái…nhà mồ!  Ôi câu Tứ Hải Vi Gia sao mà ngào nghẹn…Bạn à, giúp tôi:  nâng mặt tôi lên, tôi muốn khóc vì trong tập Hư Ảo Tôi không chỉ một bài Hay, vài bài Hay mà gần như tất cả (hai bài nên loại trừ, chỉ hai bài đó thôi) của tôi.  Tôi không trơ trẽ tự khen.  Tôi biết buồn chớ, biết đau chớ…tôi rời xa Tổ Quốc chưa có bao lâu, nay mới 29 năm, mà Má tôi mất, em tôi mất, nhiều bà con cô bác tôi mất.  Tôi làm thơ chỉ cho tôi.  Đớn đau là vậy.

*

Tôi muốn viết một bức thư dài cho Tôn Nữ Thu Dung nói cái “cảm xúc”, cái cảm tưởng của “riêng” tôi khi nhận được món quà qua bưu điện chiều nay, ngày 7 tháng 3 năm hai ngàn mười tám.  Không ai nâng mặt tôi lên.  Sống âm thầm rồi mai mốt chết cũng âm thầm…

Thu Dung à, tôi xin lỗi Thu Dung tôi nói không hết lời, mà hết lời thì cũng chẳng hết gì! Xin coi đây là Thư-Bất-Tận-Ngôn…Tôi cúi xuống, tôi gục xuống…trên một bài thơ quá Hay:

nghe nhau về giữa yêu thương
với tà huy rạng bình thường hôm qua
hẹn từ nghìn ải truông xa
thềm đông phấn đượm trên tà áo đưa
tìm nhau về giữa ban trưa
khơi con nắng dậy cho vừa ái ân
gọi nhau trong mắt thánh thần
này em thơ dại tình ngần hương cau
gọi trời xanh gọi biển dâu
nguyện sao cho trọn một màu ban sơ
nằm ru từ thuở tình chờ
anh nằm im giữa dại khờ quặn đau
gọi ngàn xưa gọi ngàn sau
gọi em cổ lụy gọi sầu theo anh.

Cả bài thơ có mười bốn câu, thể lục bát, chỉ một dấu chấm, ở cuối dòng câu cuối cùng.  Tác giả bài thơ ấy, Nguyễn Đức Bạt Ngàn.  Với cái tên tác giả thôi mà tôi nhớ những năm tôi trên rừng sâu, trên núi thẳm…nhớ Đà Lạt nơi tôi có ba mươi mốt năm trưởng thành…nhớ những ngôi trường tôi tới lui chiều sớm…nhớ học trò…nhớ những cánh dơi chập chờn chập chờn…

Nhớ nhất:  Mình phải Cảm Ơn Tôn Nữ Thu Dung gửi cho một cái thư nặng nhất tôi lấy ra từ cái thùng thư đặt trước nhà tôi đang ở.  Cây đào của vườn tôi còn nhiều nụ hoa, tôi không hái nụ nào…vì người tôi mang ơn ở xa quá, xa hơn hồi người ấy ở San Dimas nhiều.  Thôi, con đường nào cũng là đường-thiên-lý!

TRẦN VẤN LỆ
nguồn: https://tuongtri.com/2018/03/09/thu-bat-tan-ngon/

Friday, March 9, 2018

TRĂNG NGÁT

dạo đó
là Huế của đầu thập niên 1970 chẳng nhớ nguyên cớ nào đã xui khiến chúng tôi gặp gỡ tôi là cuồng sĩ lỡ đường em là cây bút đang lên được văn giới trầm trồ ái mộ chúng tôi bên nhau mờ ảo tri kỷ tình thân cùng lêu lổng cà phê thuốc lá cùng tếu lâm cùng tỉnh cùng mê với tôi em là hiện thân tuyệt vời thơ dại tôi đã hồn nhiên cho em đọc bản thảo của mình dĩ nhiên dòng sống là đến đi đi để đến đến để đi
chúng tôi xa nhau sau đó chừng một hai năm trên một tờ bán nguyệt san văn chương
phát hành ở Sàigòn có đăng một truyện ngắn của em nội dung khá vui em đã lấy tôi dựng thành nhân vật là “thi sĩ khùng” với trích dẫn ít nhiều câu thơ của tôi để minh họa nhưng em đã không ghi chú thích đó là thơ của NĐBN tôi đã chưng hửng tại sao em hành xử như thế bởi vì độc giả sẽ nghĩ rằng đó là thơ do chính em sáng tác dĩ nhiên tôi bất mãn vì tài sản của mình bị trưng dụng (thiếu minh bạch) bởi một người mà mình tin cậy thời gian trôi em đã là kỷ niệm là chớp tắt vui buồn một thời mỗi lần nhớ em tôi đều bùi ngùi giao tình như sương khói thì sá gì dăm ba câu thơ của tôi đã thác sinh vào tâm tư em em là Trăng Ngát nụ cười quá giang NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN (1995)